Real Madrid: Sa thải Zinedine Zidane?

Sa thải Zinedine Zidane? Đấy là một ý định ngu ngốc. Thay vào đó, hãy thăng chức cho HLV này bởi khi Zidane cảm thấy sức nóng ở Real Madrid, việc được tăng quyền sẽ là động cơ để ông xây dựng lại Real như những gì Pep Guardiola từng làm ở Camp Nou.

Viễn cảnh tàn khốc Los Blancos sẽ chia tay HLV huyền thoại đã giành cho họ ba danh hiệu Champions League liên tiếp đang ngày càng hiện hữu rõ nét, nhưng vẫn tồn tại những suy nghĩ cho rằng những gì nằm trước mặt chủ tịch Florentino Perez không phải là bờ vực thẳm mà là một cơ hội lớn. Song để hiện thực hoá điều đó, thay vì sa thải Zidane thì Perez cần phải tăng thực quyền cho HLV này. Nếu Perez, thậm chí, bắt đầu nghĩ rằng ông ta đã phạm sai lầm khi thuyết phục Zidane trở lại thì ông ta cần nghe một vài lời khuyên.

Đầu tiên, nếu Perez sa thả Zidane vì năng lực kém thì ông ta quả là gã mù. Trong lịch sử 117 năm của Real, chỉ có Miguel Munoz đã huấn luyện đội bóng và giành nhiều thành công hơn Zidane. Về tỉ lệ chiến thắng, Zidane hiện chỉ đứng sau có Carlo Ancelotti và Jose Mourinho, chỉ tính những HLV dẫn dắt Real ít nhất 50 trận trở lên và từ năm 1960 đến nay.

Nếu mọi thứ vẫn chưa thuyết phục, ông chủ tịch hãy tự soi gương và vẽ ra các lý do ông có để sa thải Zidane: NHM phản đối, kết quả kém, bị loại khỏi các đấu trường quan trọng, có sẵn HLV mới tài năng hơn… Không, Perez hoàn toàn không có gạch đầu dòng nào ở trên. Có thể kết quả của Real đang thất thường nhưng Real có đủ lực lượng để hướng đến một tương lai tốt đẹp hơn chứ không phải sự tồi tệ. Hãy nhìn vào việc họ dẫn 3-0 trước Granada, hay khi James Rodriguez có bàn thắng thứ tư để ấn định tỷ số 4-2 của trận đấu này chứ không phải nhìn vào 2 bàn thua ngớ ngẩn để dằn vặt và xỉ vả.

Hiện nay, HLV tài năng có sẵn chỉ có Massimiliano Allegri, người có thể chấp nhận dừng nghỉ ngơi để phiêu lưu tại Real. Nhưng bên cạnh đó còn là phương án mạo hiểm việc tái sử dụng Jose Mourinho, người đã bị sa thải vì nghệ thuật hắc ám làm bôi nhọ bộ cánh Hoàng gia. Perez, chắc chắn 100%, vẫn giữ được tình cảm và niềm tin vào Mourinho.

Và chính vì lý do đó mà Zidane đã phải thừa nhận vào thứ Hai: “Tôi đã ở đây với tư cách là cầu thủ và HLV trong 18 năm, và đương nhiên chịu nhiều áp lực. Ở đây luôn luôn có chuyện: Chúng ta muốn thay đổi HLV. OK, tôi sẽ không cảm thấy bị đánh giá thấp bởi vì quá khứ là quá khứ. Họ nhanh chóng quên đi những gì bạn đã đạt được và đó mới là cuộc sống”.

Những lời đó cho thấy ngay cả Zidane cũng không chắc chắn về tương lai của mình tại Real Madrid. Vì vậy, một lời khuyên cho Perez rằng: Hãy gắn bó với Zidane, bằng mọi giá, cho đến cuối mùa giải. Để rồi trong kỳ nghỉ đông ngắn ngủi, hãy khiêm tốn ngồi xuống và hỏi HLV này liệu có muốn cái ghế Giám đốc bóng đá của CLB vào tháng 6 hay không?

Ngay bây giờ, đội hình của Real không cân bằng cả về khía cạnh chất lượng, tuổi tác, kinh nghiệm và sự khao khát cho dù nhân sự hiện tại có đủ chất lượng để giành được một danh hiệu, chưa kể đến vô số tài năng trẻ như Vinicius, Rodrygo, Brahim Diaz. Nhưng đội hình hiện tại cũng cho thấy bằng chứng về việc lập kế hoạch không đầy đủ và đó là chức năng của một giám đốc bóng đá.

Khâu này hoá ra lại được thực hiện tốt nhất ở Madrid chính là khi Zidane làm Giám đốc bóng đá hoặc hành động không chính thức trong vai trò đó. Đã đến lúc ông trở lại vị trí đó.

Trên thực tế, đã đến lúc so sánh Real bây giờ với Barcelona vào năm 2008. Thời đại Frank Rijkaard đã kết thúc một cách kiên quyết và BLĐ đội chủ sân Camp Nou, với lời khuyên tuyệt vời từ Johan Cruyff và Txiki Begiristain, đã chọn Pep Guardiola đầy sáng tạo, táo bạo và năng nổ. Nhưng nhiều người nghĩ rằng đó là một động thái khá tuyệt vọng. Kết quả sau đó thế nào ai cũng biết.

Ngay bây giờ, rõ ràng trước mặt Perez là một trường hợp Pep Guardiola của Madrid. Ông có hai ứng cử viên rõ ràng, không ai trong số họ nên được bổ nhiệm trước khi kết thúc mùa giải, nhưng mỗi người nên được theo dõi dưới kính hiển vi trong vài tháng tới. Những ứng cử viên đó là Xabi Alonso và Raul. Hai huyền thoại này đều có cá tính, năng lực giao tiếp, quyền lực, tình cảm với CLB, tuổi trẻ và năng lượng, và mỗi người là một người chiến thắng lạnh lùng.

Không, họ sẽ không phải là Guardiola phiên bản Real, nhưng họ được trang bị để tái tạo hiệu ứng của Pep có ở Camp Nou. Những gì cần thiết là sự ủy quyền của lãnh đạo CLB để được phép làm cuộc cách mạng nhân sự. Lợi thế của Raul là anh đang hoạt động tại Real Madrid và là biểu tượng lớn hơn Alonso. Những lợi thế của Alonso là anh có nhiều kinh nghiệm hơn Raul về công tác huấn luyện, thích nghi với nhiều nền văn hoá bóng đá.