Mặt trái của quyết định thanh lý Sanchez và Romelu Lukaku

Đẩy được Alexis Sanchez và Romelu Lukaku đi, Man United hoan hỉ vì thanh lý được hai “cục nợ”. Tuy nhiên, mặt trái của quyết định này là hàng công của Quỷ đỏ, về lý thuyết, sẽ rơi vào tình trạng thiếu chiều sâu nghiêm trọng.

Man United thời hậu Lukaku và Sanchez: Quỷ đỏ liệu có thiếu chiều sâu?

Nỗi lo ít “họng pháo”
Quyết định bán Romelu Lukaku cho Inter và trả 50% lương để đẩy Alexis Sanchez ra đi theo dạng cho mượn của Man United là đúng đắn. Cả hai cầu thủ này đều đã xuống phong độ và trở thành gánh nặng của Quỷ đỏ cả trên sân cỏ lẫn trong bảng lương. 
Tuy nhiên, việc đẩy đi hai cầu thủ thi đấu ở vị trí quan trọng nhưng lại chưa có người thế chỗ một cách triệt để, tất yếu sẽ khiến Man United rơi vào tình trạng thiếu chiều sâu lực lượng. Hiện tại, vị trí mà Lukaku gánh vác tại Man United mùa trước chỉ có Marccus Rashford và Anthony Martial là đủ tầm để thay thế. 
Ở vị trí tiền đạo cánh của Sanchez, Ole Gunnar Solskjaer đã mang về Daniel James thế chỗ và dự bị cho James còn có Jesse Lingard. Tuy nhiên, đây đều là những lựa chọn chưa có gì đảm bảo.

Bàn thắng James ghi vào lưới Chelsea trong trận ra quân là một cột mốc đẹp, nhưng nó chưa đủ để chứng minh một cầu thủ trẻ như anh có thể tỏa sáng.

Điều quan trọng là những cầu thủ như Sanchez hay Lukaku cho dù chơi trận dở, trận hay nhưng bản năng và kinh nghiệm của họ ở một đẳng cấp cao hơn hẳn những cầu thủ tấn công hiện tại của Quỷ đỏ. Hãy làm nhanh một phép so sánh: Alexis Sanchez và Romelu Lukaku đã ghi tới 176 bàn tại Premier League, trong khi 5 cầu thủ được đăng ký đá tiền đạo mùa này của Man United là Jesse Lingard, Daniel James, Anthony Martial, Marcus Rashford và Mason Greenwood mới ghi được tổng cộng 83 bàn ở sân chơi này. Thành tích của cặp Sanchez-Lukaku cao gấp đôi 5 tiền đạo hiện tại của Man United cộng lại! Điều đó ít nhiều cũng sẽ khiến các CĐV của Man United phải lo lắng. 
Lý thuyết “ít là nhiều”
Nếu so sánh giữa hàng công của Solskjaer hiện tại và của Jose Mourinho mùa 2016/17, rõ ràng là lựa chọn của Solskjaer mỏng hơn rất nhiều. Ở mùa 2016/17, Mourinho có thể tạo nên hàng công bằng rất nhiều lựa chọn như Zlatan Ibrahimovic, Wayne Rooney, Martial, Rashford, Juan Mata, Memphis Depay, Jesse Lingard và Henrikh Mkhitaryan. Đó là còn chưa kể tới trường hợp của Marouane Fellaini thi thoảng được dùng như tiền đạo cắm. Trong khi đó, Solskjaer chỉ có thể xoay tua quanh 5-6 cầu thủ.
Rashford (áo đỏ) đơn độc trên hàng công Man United sau khi Lukaku và sắp tới là Sanchez ra đi
Tuy nhiên, như câu nói “Less is more” (ít là nhiều) đã trở nên quá nổi tiếng của kiến trúc sư Ludwig Mies van der Rohe, chưa chắc gì ít lựa chọn đã là bất lợi. Mourinho có nhiều lựa chọn cho hàng công, nhưng M.U mùa đó chỉ về đích ở vị trí thứ 6 và là CLB ghi ít bàn thắng nhất trong 7